Article:
Đam mê
1444
nguoitapdich.myopenid.com 35Updated over 3 years ago |
Tôi làm việc trong ngày ngành phát triển phần mềm vì nó hứng thú và vì tôi yêu thích nó. Chứ không phải là bởi vì kiếm được nhiều tiền hay chỉ để san lấp thời gian từ bây giờ cho đến khi tôi chết. Tôi rất thích bài viết của Ron Jeffries về những hứng khởi ban đầu của Extreme Programming.
Tôi nghĩ rằng, tại thời điểm này, hầu hết những hứng khởi ấy đã gần như cạn kiệt. Extreme Programming đã trở thành một ngành công nghiệp, với đội ngũ tư vấn hùng hậu, cũng như rất nhiều sách được xuất bản hàng tháng. Mặt khác nó cũng đã đông cứng. Có thể nói như sau: cái mà xuất hiện với mục đích tìm ra chân lý với nhiều ý tưởng tốt hoặc không tốt nay đã trở thành một cái cứng nhắc yêu cầu nhiều sự rèn luyện, có cả tốt và rất không tốt. Ngày nay, nhiều lập trình viên tự cho rằng mình đang làm Extreme Programming bằng cách cho nó là 1 danh sách các đề nghị hấp dẫn. Họ lấy từ danh sách ấy những thứ họ thích (không có documentation) và bỏ qua những thứ họ không thích (phát triển test-driven, lập trình đôi). Điều này dẫn đến cái gọi là "Shoot From The Hip Programming" mà ai cũng biết rằng sẽ không hoạt động.
Nói cho cùng thì vẫn tốt để nhớ về một thời đẹp đẽ, một mùa xuân của sự đổi mới. Tôi kính trọng Ron vì đã bắt được những cảm xúc hứng khởi và niềm đam mê trong lập trình. Ed
Brian Marick, trong một bài blog rất hay, chỉ đến một mục rất sáng tạo về group think, German philosophy, and the old Saturday Night Live gang. Nó làm cho tôi suy nghĩ về Extreme Programming và phương pháp Agile. Gần đây tôi có nghĩ đến sự đam mê không nhỉ?
Nghe người già kể chuyện
Tôi nhớ lại ngày xửa ngày xưa lúc Extreme Programming và Agile còn mới mẻ. Trước đó, mọi người chúng tôi đều đã từng viết những phần mềm tuyệt vời, đáp ứng nhu cầu khách hàng một cách sáng tạo và với tinh thần đồng đội. Đó là những ngày tháng tuyệt vời nhất đối với chúng tôi. Lúc đó có nhiều ý tưởng mới, nhằm loại bỏ cái xấu có vẻ luôn tồn tại song song với cái tốt.
Lúc đó có vài người trong chúng tôi viết về những ý tưởng này. Chúng tôi tụ tập nói chuyện, tranh luận, và suy nghĩ về những điều đang diễn ra và cách chúng sẽ làm thay đổi thế giới. Thậm chí viết cả một quyển sách nữa, viết bởi Kent Beck, Ward Cunningham, Martin Fowler, và Ken Auer. Thậm chí nó còn có đoạn đề cập đến tôi.
Chúng tôi gặp gỡ và trao đổi thư từ với tất cả tên tuổi hiện tại của Agile, và nhiều người nữa cũng cùng nhiệt huyết. Thêm nhiều tên tuổi mới xuất hiện, góp ý, giải thích, hỏi han, và tin những ý tưởng này.
Snowbird là cuộc họp nổi tiếng nơi chúng tôi viết bản tuyên ngôn về Agile. Tất cả những người có tên trong tuyên ngôn lúc đó ở cùng một căn phòng trong vài ngày, để nghĩ cách giải thích về cái chúng tôi bàn luận. Người này tin người kia, tranh luận với người kia. Thật là tuyệt diệu.
Cái chúng tôi làm nhanh chóng làm phân cực giới phát triển phần mềm. Có thêm rất nhiều nhân vật đóng góp rất nhiều cho Agile. Cuộc vận động này đẻ ra nào là sách, hội nghị chuyên ngành, cả hội nghị quốc tế dành cho riêng nó. Có cả news group, mailing list nữa. Phải kể thêm cả những người phá bĩnh rất nghiêm túc nữa, họ gièm pha rằng những ý tưởng này quá cấp tiến, chẳng thể thành công, rằng chúng tôi nếu không loạn trí thì cũng ngu xuẩn. Thật là những ngày tháng rất lạ, thật sự như vậy.
Thật tuyệt diệu! Chúng tôi có lửa. Chúng tôi có sứ mệnh tìm ra chân lí.
Niềm đam mê
Tôi được sinh ra để say mê, say mê trong công việc và trong cả những con người liên quan đến nó. Tôi đã đạt được thành công lớn trong việc xây dựng một đội ngũ có một sứ mệnh, làm được việc và cả những thất bại lớn khi đang cố gắng. Có những người thích tôi, và cũng có những người ghét tôi trong khi tôi thì chỉ muốn được nhiều ngưòi thích. Tôi thuộc loại không thích sự phiếm định. Bởi vì tôi không tạo ra sự phiếm định, mà tôi tạo ra sự khác biệt.
Và tôi nghĩ cái mà sự vận động này bàn về đó là tạo ra sự khác biệt. Và tạo ra sự khác biệt chính là cái tôi muốn.
Tôi thích tìm những điều đó xung quanh tôi, và sau đây là những cái tôi luôn cố đạt được:
- Tôi muốn ở cùng một bè với nhưng người thảo luận với tôi, chứ không chỉ trôi trôi đi một cách chán ngắt.
- Tôi muốn tranh luận một cách say mê mà không giận dữ, để bạn gọi tên tôi vào buổi sáng và cùng cạn chén trong không khí thanh bình và tình cảm với tôi vào buổi tối đó.
- Tôi muốn ôm mọi người bằng với sự kính trọng thật sự, và điều ấy sẽ khiến họ trở thành chính họ, cư xử như họ muốn, trong khi vẫn làm việc hắng say đến mức khiến họ phải thử những cái mới.
- Tôi muốn chia sẻ những ý tưởng của mình, tự tin rằng phần thưởng nhỏ bé của mình sẽ đến từ nhiều phía.
- Tôi muốn làm tất cả mọi cách tôi có thể để giao tiếp với đồng nghiệp, để san sẻ những ý tưởng của mình đồng thời cũng tiếp thu những ý tưởng của họ.
- Tôi muốn tán dương sự say mê mà mọi người cảm thấy, tán dương lòng tin và những ý tưởng của người khác nhiều như tôi tán dương bản thân mình.
- Tôi muốn kiểm tra thật kĩ tất cả các niềm tin và ý tưởng ấy với nhau, và tin tưởng rằng những ý tưởng tốt hơn sẽ bật ra trong quá trình kiểm tra.
- Tôi muốn công nhận rằng chúng ta làm điều này vì tình yêu, vì chúng ta quan tâm đến nhau, và chúng tao chào đón sự rạn nứt của sự say mê thực sự, của công việc thực sự, những tác động thật sự của các ý tưởng.
Tôi luôn cố gắng hết sức mình để trở thành một người như vậy. Và tôi muốn ở cùng với nhứng người như vậy. Cám ởn vì đã ở cạnh tôi.
Nguồn: The best software writing I
Gốc: Passion
nhập môn
35
over 4 years ago
over 4 years ago
over 4 years ago
over 4 years ago
over 3 years ago